论诗

宋代 李含章
好诗如佳人,嫣然媚幽独。铅华屏不御,葆此无瑕玉。 巧笑流瑳那,蛾眉腾曼绿。一顾失倾城,何必炫奇服。 又如闻好鸟,应节喧百族。引吭扬天和,喁于叶弦乐。 春花仓庚歌,夜月杜鹃哭。微物讵有知,听者感衷曲。 始知心之声,不在斗繁缛。笑啼根至性,风萧任枨触。 勿使天籁乖,要令老妪觉。神充貌自腴,至味乃蕴蓄。 自从齐梁来,藻缋眩凡目。土木饰金貂,珷玞荐文椟。 旁观岂不好,所苦真意斫。兰苕集翡翠,无由起遐瞩。 嗟余少耽吟,月露困雕琢。牢笼及光景,镂刻到草木。 迩来喜平淡,绮语久阁束。悲欢不自禁,涉笔或累辐。 色黜剪彩艳,声异叩缶俗。妇人职中馈,岂事勤著录。 讵知风人志,性灵藉陶淑。发情止礼义,本自三百牍。 至音谐宫商,六义有正鹄。吾言或非迂,试取反覆读。
hǎo shī jiā rén   yān rán mèi yōu qiān huá píng   bǎo xiá
qiǎo xiào liú cuō   é méi téng màn 绿 shī qīng chéng   xuàn
yòu wén hǎo niǎo   yīng jié xuān bǎi yǐn háng yáng tiān   yóng xián yuè
chūn huā cāng gēng   yuè juān wēi yǒu zhī   tīng zhě gǎn zhōng
shǐ zhī xīn zhī shēng   zài dòu fán xiào gēn zhì xìng   fēng xiāo rèn chéng chù
shǐ 使 tiān lài guāi   yào lìng lǎo jué shén chōng mào   zhì wèi nǎi yùn
cóng liáng lái   zǎo huì xuàn fán shì jīn diāo   jiàn wén
páng guān hǎo   suǒ zhēn zhuó lán tiáo fěi cuì   yóu xiá zhǔ
jiē shǎo dān yín   yuè kùn diāo zhuó láo lóng guāng jǐng   lòu dào cǎo
ěr lái píng dàn   jiǔ shù bēi huān jīn   shè huò lèi
chù jiǎn cǎi yàn   shēng kòu fǒu rén zhí zhōng kuì   shì qín zhù
zhī fēng rén zhì   xìng líng táo shū qíng zhǐ   běn sān bǎi
zhì yīn xié gōng shāng   liù yǒu zhèng yán huò fēi   shì fǎn