伦母黎贞节诗

明代 庞嵩
广南妇节几垂芬,伦门节妇黎为真。百年伉俪仅数月,稿砧一丧何酸辛。 抚摩遗腹摧肝腑,誓言甘作九泉人。届期天遣生男子,夫有男子夫不死。 遗田二亩何足供,忍饿凌寒执麻枲。斗横夜永风凄凉,衡门破屋天为霜。 剔灯顾影茕茕在,纫针细补儿衣裳。课儿昼遣从师读,归向窗前共饘粥。 更期学作一等人,勉从尔舅罗浮麓。莫言远去膝下悲,吾心已惯阖门独。 黄龙讲席春风深,阿母闻之亦慰心。蓝衣随换班衣旧,青云有路仍须寻。 阿母年来踰六秩,纲常铸就丹衷铁。霜台御史偶知闻,特耀褒章厉高节。
guǎng 广 nán jié chuí fēn   lún mén jié wéi zhēn bǎi nián kàng jǐn shù yuè gǎo   zhēn 稿 sàng suān xīn    
cuī gān   shì yán gān zuò jiǔ quán rén jiè tiān qiǎn shēng nán   yǒu nán    
tián èr gōng   rěn è 饿 líng hán zhí dòu héng yǒng fēng liáng héng   mén tiān wèi shuāng    
dēng yǐng qióng qióng zài   rèn zhēn ér shang ér zhòu qiǎn cóng shī guī   xiàng chuāng qián gòng zhān zhōu    
gēng xué zuò děng rén   miǎn cóng ěr jiù luó yán yuǎn xià bēi   xīn guàn mén    
huáng lóng jiǎng chūn fēng shēn   ā wén zhī wèi xīn lán suí huàn bān jiù qīng   yún yǒu réng xún    
ā nián lái liù zhì   gāng cháng zhù jiù dān zhōng tiě shuāng tái shǐ ǒu zhī wén   yào bāo 耀 zhāng gāo jié