伦公备述去志未免有怀再赋二章 其一
百年前后事荒唐,业运常迁智者伤。客散且嬴身易退,位高犹觉世难忘。
是非何定三人易,宠辱同归一梦长。他时闻道堪朝夕,灵鹫尼山两不妨。
bǎi
百
nián
年
qián
前
hòu
后
shì
事
huāng
荒
táng
唐
,
yè
业
yùn
运
cháng
常
qiān
迁
zhì
智
zhě
者
shāng
伤
。
。
kè
客
sàn
散
qiě
且
yíng
嬴
shēn
身
yì
易
tuì
退
,
wèi
位
gāo
高
yóu
犹
jué
觉
shì
世
nán
难
wàng
忘
。
。
shì
是
fēi
非
hé
何
dìng
定
sān
三
rén
人
yì
易
,
chǒng
宠
rǔ
辱
tóng
同
guī
归
yī
一
mèng
梦
zhǎng
长
。
。
tā
他
shí
时
wén
闻
dào
道
kān
堪
zhāo
朝
xī
夕
,
líng
灵
jiù
鹫
ní
尼
shān
山
liǎng
两
bù
不
fáng
妨
。
。