鹿门寺

宋代 李廌
蓬莱鹿门道,莽莽汉津渡。 川涂两缅邈,今古同此路。 德公厌州里,翁媪是中去。 风流可引想,千载豹隐雾。 浩然遶城归,羸马琢妙句。 宿草被荒丘,寒榛轶惊兔。 昔我怀登临,岁晏属凝冱。 兹游惬于愿,春仲忽云暮。 杖策升翠麓,喟叹怜老步。 冠云得危亭,临世濯凡趣。 蒿荠俯青林,绣绘辨红树。 他山照寸碧,迂江泫曦露。 我生老忧患,胸次贮百虑。 寓目宇宙间,猛省忘外慕。 前瞻万松岭,翠壁屹相顾。 轻飚触纤柯,虚籁森已度。 甓道绕危巅,爽气袭篮轝。 传闻古道场,台殿若鳞布。 日者一昔灾,楹栋皆若炬。 坏垣积煨烬,况乃金碧处。 山僧勤朴斲,堂构略已具。 童奴一万指,役作供指呼。 当有鬼运牐,变现助持护。 蹇予藏史後,道骨天所付。 一为功名想,悮落尘土污。 华颠发先缟,黧面颜色故。 惟有炯炯心,从昔常自悟。 会当借岩谷,投老寄冠屦。 吹云饭青精,煮石羹白芋。 神游八极表,讽诵大人赋。 鹍鹏或图南,为子阆风御。
péng lái 鹿 mén dào   mǎng mǎng hàn jīn
chuān liǎng miǎn miǎo   jīn tóng
gōng yàn zhōu   wēng ǎo shì zhōng
fēng liú yǐn xiǎng   qiān zǎi bào yǐn
hào rán rào chéng guī   léi zhuó miào
宿 cǎo bèi huāng qiū   hán zhēn jīng
huái 怀 dēng lín   suì yàn shǔ níng
yóu qiè yuàn   chūn zhòng yún
zhàng shēng cuì   kuì tàn lián lǎo
guān yún wēi tíng   lín shì zhuó fán
hāo qīng lín   xiù huì biàn hóng shù
shān zhào cùn   jiāng xuàn
shēng lǎo yōu huàn   xiōng zhù bǎi
zhòu jiān   měng xǐng wàng wài
qián zhān wàn sōng lǐng   cuì xiāng
qīng biāo chù xiān   lài sēn
dào rào wēi diān   shuǎng lán
chuán wén dào chǎng   tái diàn 殿 ruò lín
zhě zāi   yíng dòng jiē ruò
huài yuán wēi jìn   kuàng nǎi jīn chù
shān sēng qín piáo zhuó   táng gòu lüè
tóng wàn zhǐ   zuò gōng zhǐ
dāng yǒu guǐ yùn zhá   biàn xiàn zhù chí
jiǎn cáng shǐ hòu   dào tiān suǒ
wèi gōng míng xiǎng   luò chén
huá diān xiān gǎo   miàn yán
wéi yǒu jiǒng jiǒng xīn   cóng cháng
huì dāng jiè yán   tóu lǎo guān
chuī yún fàn qīng jīng   zhǔ shí gēng bái
shén yóu biǎo   fěng sòng rén
kūn péng huò nán   wèi zi láng fēng