录梦篇

宋代 黄庭坚
春风乱思兮吹管弦,春日醉人兮昏欲眠。 却万物而观性兮,如处幽篁之不目天。 试纵神而不御兮,如有顺心之酒然。 委蜩甲而去化,乘白云而上仙。 因天倪而造适,观众妙之玄玄。 风门阊阖而进予,帝示予以化物之甄。 予撼玄关而去牡,帝宴笑以忘言。 吾见万灵朝明庭兮,冠佩如云烟。 名声毁誉之观兮,差无以异乎人间。 息心於慕膻之蚁,会理於止水之渊。 与我游物之初兮,曰是可以解而县。 不知其所以得兮,而冷然似有所存。 归占梦灵兮,盖天振吾过。 矫心以循理兮,殆其沃水而胜火。 故喜曲辕之栎以得祥,惊主人之雁以近祸。 离水火而天兮,乃得使实自我。 荡然肆志兮,又乌知可乎不可。 乱曰:刍狗万物兮,天地不仁。 体止而用无穷兮,播生者於迷津。 有形而致用者之谓器,无形而用道者之谓神。 背昭昭而起见兮,聚墨墨而生身。 犯有形而遗大观兮,动细习於游尘。 彼至人而神凝兮,同予梦而先觉。 顾天下孰不学兮,乃会归於无学。 予心之不能忘兮,将波流风靡而奈何,唯镇之以无名之朴。
chūn fēng luàn chuī guǎn xián   chūn zuì rén hūn mián
què wàn ér guān xìng   chù yōu huáng zhī tiān
shì zòng shén ér   yǒu shùn xīn zhī jiǔ rán
wěi tiáo jiǎ ér huà   chéng bái yún ér shàng xiān
yīn tiān ér zào shì   guān zhòng miào zhī xuán xuán
fēng mén chāng ér jìn   shì huà zhī zhēn
hàn xuán guān ér   yàn xiào wàng yán
jiàn wàn líng cháo míng tíng   guān pèi yún yān
míng shēng huǐ zhī guān   chà rén jiān
xīn shān zhī   huì zhǐ shuǐ zhī yuān
yóu zhī chū   yuē shì jiě ér xiàn
zhī suǒ   ér lěng rán shì yǒu suǒ cún
guī zhān mèng líng   gài tiān zhèn guò
jiǎo xīn xún   dài shuǐ ér shèng huǒ
yuán zhī xiáng   jīng zhǔ rén zhī yàn jìn huò
shuǐ huǒ ér tiān   nǎi de shǐ 使 shí
dàng rán zhì   yòu zhī
luàn yuē   chú gǒu wàn   tiān rén
zhǐ ér yòng qióng   shēng zhě jīn
yǒu xíng ér zhì yòng zhě zhī wèi   xíng ér yòng dào zhě zhī wèi shén
bèi zhāo zhāo ér jiàn   ér shēng shēn
fàn yǒu xíng ér wèi guān   dòng yóu chén
zhì rén ér shén níng   tóng mèng ér xiān jué
tiān xià shú xué   nǎi huì guī xué
xīn zhī néng wàng   jiāng liú fēng ér nài   wéi zhèn zhī míng zhī