辘轳金井 风

清代 严绳孙
伤心休问,只风儿、也勾吹将人老。刬地排空,总没些分晓。 城乌去了。又唤起、钿车声早。汉苑秦宫,千门万户,飘残多少。 古今去来如鸟。把狗屠骏市,往事都扫。似絮羁魂,怎禁他颠倒。 江南梦杳。敢吹遍、天涯芳草。故国飘零,画船听雨,甚时重到。
shāng xīn xiū wèn   zhǐ fēng ér gōu chuī jiāng rén lǎo chǎn pái kōng   zǒng méi xiē fēn xiǎo
chéng le yòu huàn diàn chē shēng zǎo hàn yuàn qín gōng   qiān mén wàn   piāo cán duō shǎo
jīn lái niǎo gǒu jùn shì   wǎng shì dōu sǎo shì hún   zěn jìn diān dào
jiāng nán mèng yǎo gǎn chuī biàn tiān fāng cǎo guó piāo líng   huà chuán tīng   shén shí zhòng dào