卢龙观

明代 文徵明
卢龙高观压江城,登望遥关绝塞情。愁外钟山双眼碧,胸中扬子一帆轻。 秋云在野看逾静,晚日当轩落更明。安得仙人携绿绮,石坛来写万松声。
lóng gāo guān jiāng chéng   dēng wàng yáo guān jué sāi qíng chóu wài zhōng shān shuāng yǎn xiōng   zhōng yáng zi fān qīng    
qiū yún zài kàn jìng   wǎn dāng xuān luò gèng míng ān de xiān rén xié 绿 shí   tán lái xiě wàn sōng shēng