庐陵乐府十首 其五

宋代 郭祥正
嵯峨姑射山,绰约飞行子。绛唇启皓玉,明眸漾寒水。 方平与麻姑,相期永不死。手披黄庭经,金字写青纸。 胡为谪人间,离合溢悲喜。妖桃凝露珠,东风任吹洗。
cuó é shè shān   chuò yuē fēi háng jiàng chún hào míng   móu yàng hán shuǐ    
fāng píng   xiāng yǒng shǒu huáng tíng jīng jīn   xiě qīng zhǐ    
wéi zhé rén jiān   bēi yāo táo níng zhū dōng   fēng rèn chuī