芦槛

宋代 朱松
手斸修芦著槛栽,使君公退几徘徊。想当风雨翻丛急,疑卷江湖入座来。 未办松窗眠绿浦,且将屐齿印苍苔。种成桃李人间满,应念孤根首屡回。
shǒu zhǔ xiū zhù kǎn zāi   shǐ 使 jūn gōng tuì 退 pái huái xiǎng dāng fēng fān cóng   juǎn jiāng zuò lái
wèi bàn sōng chuāng mián 绿   qiě jiāng chǐ 齿 yìn cāng tái zhǒng chéng táo rén jiān mǎn   yīng niàn gēn shǒu huí