鲁居士挽诗二首 其二

宋代 刘一止
自忝知心旧,常如识面初。情亲终近古,识远胜知书。 水宿同烟艇,山行傍笋舆。眼中无此老,洒涕独沾裾。
tiǎn zhī xīn jiù   cháng shí miàn chū qíng qīn zhōng jìn   shí yuǎn shèng zhī shū
shuǐ 宿 tóng yān tǐng   shān xíng bàng sǔn yǎn zhōng lǎo   zhān