鲁郡尧祠送窦明府薄华还西京(时久病初起作

唐代 李白
朝策犁眉騧,举鞭力不堪。强扶愁疾向何处, 角巾微服尧祠南。长杨扫地不见日,石门喷作金沙潭。 笑夸故人指绝境,山光水色青于蓝。庙中往往来击鼓, 尧本无心尔何苦。门前长跪双石人,有女如花日歌舞。 银鞍绣毂往复回,簸林蹶石鸣风雷。远烟空翠时明灭, 白鸥历乱长飞雪。红泥亭子赤阑干,碧流环转青锦湍。 深沉百丈洞海底,那知不有蛟龙蟠。 君不见绿珠潭水流东海,绿珠红粉沉光彩。 绿珠楼下花满园,今日曾无一枝在。昨夜秋声阊阖来, 洞庭木落骚人哀。遂将三五少年辈,登高远望形神开。 生前一笑轻九鼎,魏武何悲铜雀台。我歌白云倚窗牖, 尔闻其声但挥手。长风吹月度海来,遥劝仙人一杯酒。 酒中乐酣宵向分,举觞酹尧尧可闻。 何不令皋繇拥篲横八极,直上青天挥浮云。 高阳小饮真琐琐,山公酩酊何如我。竹林七子去道赊, 兰亭雄笔安足夸。尧祠笑杀五湖水,至今憔悴空荷花。 尔向西秦我东越,暂向瀛洲访金阙。蓝田太白若可期, 为余扫洒石上月。
cháo méi guā   biān kān qiáng chóu xiàng chǔ  
jiǎo jīn wēi yáo nán cháng yáng sǎo jiàn   shí mén pēn zuò jīn shā tán
xiào kuā rén zhǐ jué jìng   shān guāng shuǐ qīng lán miào zhōng wǎng wǎng lái  
yáo běn xīn ěr mén qián cháng guì shuāng shí rén   yǒu huā
yín ān xiù wǎng huí   lín jué shí míng fēng léi yuǎn yān kōng cuì shí míng miè  
bái ōu luàn zhǎng fēi xuě hóng tíng zi chì lán gān   liú huán zhuǎn qīng jǐn tuān
shēn chén bǎi zhàng dòng hǎi   zhī yǒu jiāo lóng pán
jūn jiàn 绿 zhū tán shuǐ liú dōng hǎi   绿 zhū hóng fěn chén guāng cǎi
绿 zhū lóu xià huā mǎn yuán   jīn céng zhī zài zuó qiū shēng chāng lái  
dòng tíng luò sāo rén āi suì jiāng sān shào nián bèi   dēng gāo yuǎn wàng xíng shén kāi
shēng qián xiào qīng jiǔ dǐng   wèi bēi tóng què tái bái yún chuāng yǒu  
ěr wén shēng dàn huī shǒu cháng fēng chuī yuè hǎi lái   yáo quàn xiān rén bēi jiǔ
jiǔ zhōng hān xiāo xiàng fēn   shāng lèi yáo yáo wén
lìng gāo yáo yōng huì héng   zhí shàng qīng tiān huī yún
gāo yáng xiǎo yǐn zhēn suǒ suǒ   shān gōng mǐng dǐng zhú lín dào shē  
lán tíng xióng ān kuā yáo xiào shā shuǐ   zhì jīn qiáo cuì kōng huā
ěr xiàng 西 qín dōng yuè   zàn xiàng yíng zhōu fǎng 访 jīn què lán tián tài bái ruò  
wèi sǎo shí shàng yuè