陆浑山火和皇甫湜用其韵(湜时为陆浑尉)

唐代 韩愈
皇甫补官古贲浑,时当玄冬泽乾源。山狂谷很相吐吞, 风怒不休何轩轩。摆磨出火以自燔,有声夜中惊莫原。 天跳地踔颠乾坤,赫赫上照穷崖垠。截然高周烧四垣, 神焦鬼烂无逃门。三光弛隳不复暾,虎熊麋猪逮猴猿。 水龙鼍龟鱼与鼋,鸦鸱雕鹰雉鹄鹍.燖炰煨爊孰飞奔, 祝融告休酌卑尊,错陈齐玫辟华园,芙蓉披猖塞鲜繁。 千钟万鼓咽耳喧。攒杂啾嚄沸篪埙,彤幢绛旃紫纛幡。 炎官热属朱冠裈,髹其肉皮通髀臀。颓胸垤腹车掀辕, 缇颜靺股豹两鞬.霞车虹靷日毂轓,丹蕤縓盖绯繙fH. 红帷赤幕罗脤膰,fI池波风肉陵屯。谽呀钜壑颇黎盆, 豆登五山瀛四尊。熙熙釂酬笑语言,雷公擘山海水翻。 齿牙嚼啮舌腭反,电光ze磹赪目fu,顼冥收威避玄根, 斥弃舆马背厥孙。缩身潜喘拳肩跟,君臣相怜加爱恩。 命黑螭侦焚其元,天阙悠悠不可援。梦通上帝血面论, 侧身欲进叱于阍。帝赐九河湔涕痕,又诏巫阳反其魂。 徐命之前问何冤,火行于冬古所存。我如禁之绝其飧, 女丁妇壬传世婚。一朝结雠奈后昆,时行当反慎藏蹲。 视桃著花可小骞,月及申酉利复怨。助汝五龙从九鲲, 溺厥邑囚之昆仑。皇甫作诗止睡昏,辞夸出真遂上焚。 要余和增怪又烦,虽欲悔舌不可扪。
huáng guān bēn hún   shí dāng xuán dōng qián yuán shān kuáng hěn xiāng tūn  
fēng xiū xuān xuān bǎi chū huǒ fán   yǒu shēng zhōng jīng yuán
tiān tiào chuō diān qián kūn   shàng zhào qióng yín jié rán gāo zhōu shāo yuán  
shén jiāo guǐ làn táo mén sān guāng chí huī tūn   xióng zhū dǎi hóu yuán
shuǐ lóng tuó guī yuán   chī diāo yīng zhì kūn   . xún páo wēi āo shú fēi bēn  
zhù róng gào xiū zhuó bēi zūn   cuò chén méi huá yuán   róng chāng sāi xiān fán
qiān zhōng wàn yàn ěr xuān zǎn jiū huò fèi chí xūn   tóng zhuàng jiàng zhān dào fān
yán guān shǔ zhū guān kūn   xiū ròu tōng tún tuí xiōng dié chē xiān yuán  
yán bào liǎng jiān   . xiá chē hóng yǐn fān   dān ruí quán gài fēi fān   f   H   .
hóng wéi chì luó shèn fán     f   I fI chí fēng ròu líng tún hān  
dòu dēng shān yíng zūn jiào chóu xiào yán   léi gōng bāi shān hǎi shuǐ fān
chǐ 齿 jué niè shé è fǎn   diàn guāng   z   e ze tán chēng   f   u   fu, míng shōu wēi  
chì bèi jué sūn suō shēn qián chuǎn quán jiān gēn   jūn chén xiāng lián jiā ài ēn
mìng hēi chī zhēn fén yuán   tiān què yōu yōu yuán mèng tōng shàng xuè miàn lùn  
shēn jìn chì hūn jiǔ jiān hén   yòu zhào yáng fǎn hún
mìng zhī qián wèn yuān   huǒ xíng dōng suǒ cún jìn zhī jué sūn  
dīng rén chuán shì hūn zhāo jié chóu nài hòu kūn   shí háng dāng fǎn shèn cáng dūn
shì táo zhù huā xiǎo qiān   yuè shēn yǒu yuàn zhù lóng cóng jiǔ kūn  
jué qiú zhī kūn lún huáng zuò shī zhǐ shuì hūn   kuā chū zhēn suì shàng fén
yào zēng guài yòu fán   suī huǐ shé mén