陆浑南桃花汤

唐代 宋之问
氛氲桃花汤,去都三百里。远峰益稠沓,具物尽奇诡。 借问采药人,冥奥从此始。汨吾尚清净,荤血久誓止。 览彼□□鲜,自谓形骸滓。重敦永劫愿,无负神泉水。 坐驰意屡惬,身践心益死。长妹梵筵众,拙妻道门子。 提携游二山,岁暮此已矣。
fēn yūn táo huā tāng   dōu sān bǎi yuǎn fēng chóu   jǐn guǐ
jiè wèn cǎi yào rén   míng ào cóng shǐ shàng qīng jìng   hūn xuè jiǔ shì zhǐ
lǎn     xiān   wèi xíng hái zhòng dūn yǒng jié yuàn   shén quán shuǐ
zuò chí qiè   shēn jiàn xīn zhǎng mèi fàn yán zhòng   zhuō dào mén zi
xié yóu èr shān   suì