露华 輠孔手

清代 龚自珍
一痕轻软,受尽日沈沈,禅榻香满。别样珑松,小擘露华犹泫。 斜挑玉柱停匀,握处兜罗难辨。幽佳地,龙涎罢烧,银叶微暖。 空空妙手亲按。是金粟如来,曾现好相曾现。祗树天花,一种庄严谁见。 想因特地拈花,悟出真如不染。维摩室,茶瓯经卷相伴。
hén qīng ruǎn   shòu jìn shěn shěn   chán xiāng mǎn bié yàng lóng sōng xiǎo   bāi huá yóu xuàn    
xié tiāo zhù tíng yún   chù dōu luó nán biàn yōu jiā lóng   xián shāo yín   wēi nuǎn    
kōng kōng miào shǒu qīn àn shì jīn lái céng   xiàn hǎo xiāng céng xiàn zhī shù tiān huā zhǒng   zhuāng yán shuí jiàn      
xiǎng yīn niān huā   chū zhēn rǎn wéi shì chá   ōu jīng juàn xiāng bàn