露华·绀葩乍坼

宋代 王沂孙
绀葩乍坼。笑烂漫娇红,不是春色。换了素妆,重把青螺轻拂。旧歌共渡烟江,却占玉奴标格。风霜峭、瑶台种时,付与仙骨。 闲门昼掩凄恻。似淡月梨花,重化清魄。尚带唾痕香凝,怎忍攀摘。嫩绿渐满溪阴,蔌蔌粉云飞出。芳艳冷、刘郎未应认得。
gàn zhà chè xiào làn màn jiāo hóng   shì chūn huàn le zhuāng   zhòng qīng luó qīng jiù gòng yān jiāng   què zhàn biāo fēng shuāng qiào yáo tái zhǒng shí   xiān
xián mén zhòu yǎn shì dàn yuè huā   zhòng huà qīng shàng dài tuò hén xiāng níng   zěn rěn pān zhāi nèn 绿 jiàn mǎn yīn   fěn yún fēi chū fāng yàn lěng liú láng wèi yìng rèn de