露华 赋碧桃,用南湖韵

元代 陶宗仪
武陵夜寂。记露影璇空,一笑曾识。素脸晕铅,巧把黛螺轻幂。莫是歌渡烟江,浣却旧家颜色。还又讶,深宫绀袖,唾花犹湿。问他阿母消息。甚落莫梨云,青鸟难觅。不比锦红轻薄,容易狼籍。嫩绿护出溪头,谁顾采香仙客。春晚也,频温玉笙是得。
líng yǐng xuán kōng   xiào céng shí liǎn yūn qiān   qiǎo dài luó qīng shì yān jiāng   huàn què jiù jiā yán hái yòu   shēn gōng gàn xiù   tuò huā yóu shī 湿 wèn ā xiāo xi shén luò yún   qīng niǎo nán jǐn hóng qīng   róng láng nèn 绿 chū tóu   shuí cǎi xiāng xiān chūn wǎn   pín wēn shēng shì de