芦花被

元代 谢宗可
白似杨花煖似烘,纤尘难到黑甜中。软铺香絮清无比,醉压晴霜夜不融。 一枕和秋眠落月,五更飞梦逐西风。谁怜宿雁江汀冷,赢得相思旧恨空。
bái shì yáng huā nuǎn shì hōng   xiān chén nán dào hēi tián zhōng ruǎn xiāng qīng   zuì qíng shuāng róng
zhěn qiū mián luò yuè   gēng fēi mèng zhú 西 fēng shuí lián 宿 yàn jiāng tīng lěng   yíng de xiāng jiù hèn kōng