芦花

宋代 董嗣杲
冗花焦叶袅风漪,乱展江乡白渺瀰。 两岸水枯鸥宿处,一天雪衮雁衔时。 羌儿削管吹边远,淮俗编帘障屋危。 岂特絮氈堪御冻,津头拾取作薪炊。
rǒng huā jiāo niǎo fēng   luàn zhǎn jiāng xiāng bái miǎo  
liǎng àn shuǐ ōu 宿 chù   tiān xuě gǔn yàn xián shí  
qiāng ér xuē guǎn chuī biān yuǎn   huái biān lián zhàng wēi  
zhān kān dòng   jīn tóu shí zuò xīn chuī