卢鸿

元代 范梈
在昔有志士,隐居嵩高峰。行义矩四海,矫若人中龙。 天子念治具,诏书访孤踪。既来亦竟往,去就何从容! 架岩结茅堂,虚砌蘼芜封。身虽草土,间道为世所宗。 攀磴采石华,引手接云松。朗揖谢污渎,长啸紫烟重。 不能谐圣君,岂徒愧万钟?安得起斯人?千载已相从。
zài yǒu zhì shì   yǐn sōng gāo fēng xíng hǎi jiǎo   ruò rén zhōng lóng    
tiān niàn zhì   zhào shū fǎng 访 zōng lái jìng wǎng   jiù cóng róng    
jià yán jié máo táng   fēng shēn suī cǎo jiàn   dào wèi shì suǒ zōng    
pān dèng cǎi shí huá   yǐn shǒu jiē yún sōng lǎng xiè cháng   xiào yān zhòng    
néng xié shèng jūn   kuì wàn zhōng   ān rén   qiān zǎi xiāng cóng