芦沟

清代 张问陶
芦沟南望尽尘埃,木脱霜寒大漠开。 天海诗情驴背得,关山秋色雨中来。 茫茫阅世无成局,碌碌因人是废才。 往日英雄呼不起,放歌空吊古金台。
gōu nán wàng jǐn chén āi   tuō shuāng hán kāi
tiān hǎi shī qíng bèi   guān shān qiū zhōng lái
máng máng yuè shì chéng   yīn rén shì fèi cái
wǎng yīng xióng   fàng kōng diào jīn tái