芦峰次韵

宋代 朱熹
涧水流千仞,岩姿起万般。扶藜虽有兴,驻屐谅难安。 好客能同趣,群峰肯纵观。苍茫却无际,谁与话愁端。
jiàn shuǐ liú qiān rèn   yán 姿 wàn bān suī yǒu xīng   zhù liàng nán ān
hào néng tóng   qún fēng kěn zòng guān cāng máng què   shuí huà chóu duān