庐顶放歌

明代 王世贞
匡续先生几千载,周颠仙人安在哉。闻声便唤竹林寺,见影顿筑文殊台。 浮云四起忽无地,举足步步愁莓苔。吴越应从下方出,岷峨别向西天开。 拟呼圣灯照迷去,更借铁船凌汉回。山僧一笑挽我袖,何如且住倾三杯。
kuāng xiān sheng qiān zǎi   zhōu diān xiān rén ān zài zāi wén shēng biàn huàn 便 zhú lín jiàn   yǐng dùn zhù wén shū tái    
yún   chóu méi tái yuè yìng cóng xià fāng chū mín   é bié xiàng tiān 西 kāi    
shèng dēng zhào   gèng jiè tiě chuán líng hàn huí shān sēng xiào wǎn xiù   qiě zhù qīng sān bēi