陆参政孟昭挽诗
高才耻作书生酸,开口论事如翻澜。直遣胸中九云梦,从教世上一邯郸。
清风庭馆宾客散,落月屋梁魂梦寒。我亦生平旧青眼,诗成不见但长叹。
gāo
高
cái
才
chǐ
耻
zuò
作
shū
书
shēng
生
suān
酸
,
kāi
开
kǒu
口
lùn
论
shì
事
rú
如
fān
翻
lán
澜
zhí
。
qiǎn
直
xiōng
遣
zhōng
胸
jiǔ
中
yún
九
mèng
云
cóng
梦
,
jiào
从
shì
教
shàng
世
yī
上
hán
一
dān
邯
郸
。
qīng
清
fēng
风
tíng
庭
guǎn
馆
bīn
宾
kè
客
sàn
散
,
luò
落
yuè
月
wū
屋
liáng
梁
hún
魂
mèng
梦
hán
寒
wǒ
。
yì
我
shēng
亦
píng
生
jiù
平
qīng
旧
yǎn
青
shī
眼
,
chéng
诗
bú
成
jiàn
不
dàn
见
cháng
但
tàn
长
叹
。