录别 其十二

明代 李攀龙
颜色无常好,春华一以零。悲风蔽地来,四顾何冥冥。 寤言怀往路,揽衣从此兴。杀气拳毛发,涕泣断为冰。 仰视河汉星,离如水中萍。景光不恋人,游子岂遑宁。 夜依牛羊宿,日驱驽马行。努力及明时,安能爱其情。
yán cháng hǎo   chūn huā líng bēi fēng lái   míng míng
yán huái 怀 wǎng   lǎn cóng xīng shā quán máo   duàn wèi bīng
yǎng shì hàn xīng   shuǐ zhōng píng jǐng guāng liàn rén   yóu huáng níng
niú yáng 宿   xíng míng shí   ān néng ài qíng