乱后还三首 其二

金朝 辛愿
乱后还家春事空,树头无处觅残红。棠梨妥雪沾新雨,杨柳飘绵飏晚风。 谈笑取官惊小子,艰难为客愧衰翁。残年得见休兵了,收拾閒身守桂丛。
luàn hòu huán jiā chūn shì kōng   shù tóu chǔ cán hóng táng tuǒ xuě zhān xīn   yáng liǔ piāo mián yáng wǎn fēng
tán xiào guān jīng xiǎo   jiān nán wéi kuì shuāi wēng cán nián jiàn xiū bīng le   shōu shí xián shēn shǒu guì cóng