乱后归山

唐代 杜荀鹤
乱世归山谷,征鼙喜不闻。诗书犹满架,弟侄未为军。 山犬眠红叶,樵童唱白云。此心非此志,终拟致明君。
luàn shì guī shān   zhēng wén shī shū yóu mǎn jià   zhí wèi wèi jūn
shān quǎn mián hóng   qiáo tóng chàng bái yún xīn fēi zhì   zhōng zhì míng jūn