宋代 徐照
立久衣襟润,空中气结成。 光凝兰叶腻,冷逼鹤阴清。 又觉为霜近,犹能向日明。 惟知汉宫内,千尺有金茎。
jiǔ jīn rùn   kōng zhōng jié chéng
guāng níng lán   lěng yīn qīng
yòu jué wèi shuāng jìn   yóu néng xiàng míng
wéi zhī hàn gōng nèi   qiān chǐ yǒu jīn jīng