楼上曲

宋代 张元干
楼外夕阳明远水。楼中人倚东风里。何事有情怨别离。低鬟背立君应知。 东望云山君去路。断肠迢迢尽愁处。明朝不忍见云山。从今休傍曲阑干。
lóu wài yáng míng yuǎn shuǐ lóu zhōng rén dōng fēng shì yǒu qíng yuàn bié huán bèi jūn yīng zhī
dōng wàng yún shān jūn duàn cháng tiáo tiáo jǐn chóu chù míng cháo rěn jiàn yún shān cóng jīn xiū bàng lán gān