楼居狂吟

宋代 吴龙翰
四山如画不胜奇,朝暮烟云都是诗。 楼上吟声穿碧落,天公罚我鬓成丝。
shān huà shèng   zhāo yān yún dōu shì shī  
lóu shàng yín shēng chuān 穿 luò   tiān gōng bìn chéng