娄江

明代 文嘉
娄江流水渺苍烟,无限晴波满目前。冉冉时看鸥鹭下,悠悠疑与海天连。 风涛随处喧行客,舟楫还能济巨川。我欲因君泛溟渤,乘槎直到女牛边。
lóu jiāng liú shuǐ miǎo cāng yān   xiàn qíng mǎn qián rǎn rǎn shí kàn ōu xià yōu   yōu hǎi tiān lián    
fēng tāo suí chù xuān xíng   zhōu hái néng chuān yīn jūn fàn míng chéng   chá zhí dào niú biān