娄家梅篇

宋代 徐玑
娄家屋西梅,梅老枝更清。 众树吐齐白,密萼含微清。 下有碧池波,照比鸥鹭翎。 寒云拂缟衣,遥空淡明星。 薄言种树时,两世且百龄。 树亦匪难老,一岁一彫零。 我嗟人事迁,且爱树伶俜。 回桓不能去,月来孤影生。 倚树一长吟,写我寥旷情。
lóu jiā 西 méi   méi lǎo zhī gèng qīng  
zhòng shù bái   è hán wēi qīng  
xià yǒu chí   zhào ōu líng  
hán yún gǎo   yáo kōng dàn míng xīng  
báo yán zhòng shù shí   liǎng shì qiě bǎi líng  
shù fěi nán lǎo   suì diāo líng  
jiē rén shì qiān   qiě ài shù líng pīng  
huí huán néng   yuè lái yǐng shēng  
shù cháng yín   xiě liáo kuàng qíng