龙钟

宋代 陆游
龙钟一老寄荒村,鼎食山栖久已分。平日气吞云梦泽,莫年缘在武夷君。 抢榆敢羡垂天翼,倚市从嗤刺绣文。幸有笔床茶灶在,孤舟更入剡溪云。
lóng zhōng lǎo huāng cūn   dǐng shí shān jiǔ fēn píng tūn yún mèng   nián yuán zài jūn    
qiǎng gǎn xiàn chuí tiān   shì cóng chī xiù wén xìng yǒu chuáng chá zào zài   zhōu gèng shàn yún