龙吟曲(雪)

宋代 史达祖
梦回虚白初生,便凝冷月通窗户。不知夜久,都无人见,玉妃起舞。银界回天,琼田易地,晃然非故。想儿童健意,生愁霁色,情频在、窥帘处。 一片樵林钓浦。是天教、王维画取。未如授简,先将高兴,收归妙句。江路梅愁,灞陵人老,又骑驴去。过章台,记得春风乍见,倚帘吹絮。
mèng huí bái chū shēng   biàn 便 níng lěng yuè tōng chuāng hu zhī jiǔ   dōu rén jiàn   fēi yín jiè huí tiān   qióng tián   huàng rán fēi xiǎng ér tóng jiàn   shēng chóu   qíng pín zài kuī lián chù
piàn qiáo lín diào shì tiān jiào wáng wéi huà wèi shòu jiǎn   xiān jiāng gāo xīng   shōu guī miào jiāng méi chóu   líng rén lǎo   yòu guò zhāng tái   de chūn fēng zhà jiàn   lián chuī