龙夜吟

唐代 李贺
鬈发胡儿眼晴绿,高楼夜静吹横竹。 一声似向天上来,月下美人望乡哭。 直排七点星藏指,暗合清风调宫徵。 蜀道秋深云满林,湘江半夜龙惊起。 玉堂美人边塞情,碧窗皓月愁中听。 寒砧能捣百尺练,粉泪凝珠滴红线。 胡儿莫作陇头吟,隔窗暗结愁人心。
quán ér yǎn qíng 绿   gāo lóu jìng chuī héng zhú
shēng shì xiàng tiān shàng lái   yuè xià měi rén wàng xiāng
zhí pái diǎn xīng cáng zhǐ   àn qīng fēng diào gōng zhēng
shǔ dào qiū shēn yún mǎn lín   xiāng jiāng bàn lóng jīng
táng měi rén biān sài qíng   chuāng hào yuè chóu zhōng tīng
hán zhēn néng dǎo bǎi chǐ liàn   fěn lèi níng zhū hóng xiàn 线
ér zuò lǒng tóu yín   chuāng àn jié chóu rén xīn