陇头水

唐代 卢照邻
陇阪高无极,征人一望乡。关河别去水,沙塞断归肠。 马系千年树,旌悬九月霜。从来共呜咽,皆是为勤王。
lǒng bǎn gāo   zhēng rén wàng xiāng guān bié shuǐ   shā sāi duàn guī cháng
qiān nián shù   jīng xuán jiǔ yuè shuāng cóng lái gòng   jiē shì wèi qín wáng