龙潭太室一笋穿入露满其上因赋之

宋代 楼钥
一笋入屋照座寒,凌晨仍有清露漙。 益信露珠自根起,正如真水朝泥丸。 厦屋不应为汝穿,不肯屈节斜倚栏。 干霄拂云已在望,且复自保青琅玕。
sǔn zhào zuò hán   líng chén réng yǒu qīng tuán  
xìn zhū gēn   zhèng zhēn shuǐ cháo wán  
shà yīng wèi chuān 穿   kěn jié xié lán  
gàn xiāo yún zài wàng   qiě bǎo qīng láng gān