龙潭春雨徐春官墓山杂咏

明代 李东阳
龙作春潭雨,潭深雨自灵。细迷江草绿,遥带海云腥。 稍集波惊沸,终为水共渟。野阴连涧壑,芳忆湿兰苓。 润岂遗枯涸,来应堕杳冥。战旌愁屡湿,鸣鬣振初停。 鹤羽飞疑堕,鲛人室罢扃。蓬开看浩渺,缨濯想清泠。 暝忆当窗见,宵宜到枕听。漏天难比蜀,浊浪肯同泾。 旅泊家应断,山居梦转醒。未胜岑绝地,幽涕晚俱零。
lóng zuò chūn tán   tán shēn líng jiāng cǎo yáo 绿   dài hǎi yún xīng    
shāo jīng fèi   zhōng wèi shuǐ gòng tíng yīn lián jiàn fāng   shī lán 湿 líng    
rùn   lái yīng duò yǎo míng zhàn jīng chóu shī míng 湿   liè zhèn chū tíng    
fēi duò   jiāo rén shì jiōng péng kāi kàn hào miǎo yīng   zhuó xiǎng qīng líng    
míng dāng chuāng jiàn   xiāo dào zhěn tīng lòu tiān nán shǔ zhuó   làng kěn tóng jīng    
jiā yīng duàn   shān mèng zhuǎn xǐng wèi shèng cén jué yōu   wǎn líng