龙沙词五叠赠清逸先生

宋代 谢逸
雁云蜚兮鲤沉,高者可弋兮下可罾。龙沙之上足以忘机兮,于以观鱼鸟之情。 修眉浮空兮,鉴寒濑之澄凝,茹紫芝兮濯缨。逍遥乎龙沙之上兮,可乐者山水之情。 草芊芊兮垂柳阴阴,黄落兮霜寒露零。龙沙之上足以忘怀兮,于以观草木之情。 秋风兮月明,吹我衣裳兮照吾曲肱。逍遥乎龙沙之上兮,可乐者风月之情。 百夫逐鹿兮,失得之营心。有鹿兮虽竭蹶其何悲。 向知鹿不吾得兮,曾不如其已。不吾得则已兮,又何有于龙沙之君子也。
yàn yún fēi chén   gāo zhě xià zēng lóng shā zhī shàng wàng   guān niǎo zhī qíng    
xiū méi kōng   jiàn hán lài zhī chéng níng   zhī zhuó yīng xiāo yáo lóng shā zhī shàng   zhě shān shuǐ zhī qíng    
cǎo qiān qiān chuí liǔ yīn yīn   huáng luò shuāng hán líng lóng shā zhī shàng wàng huái 怀   guān cǎo zhī qíng    
qiū fēng yuè míng   chuī shang zhào gōng xiāo yáo lóng shā zhī shàng   zhě fēng yuè zhī qíng    
bǎi zhú 鹿   shī de zhī yíng xīn yǒu 鹿 suī jié jué bēi    
xiàng zhī 鹿   céng yòu   yǒu lóng shā zhī jūn zi