龙泉东下却寄孙员外

唐代 罗隐
縠江东下几多程,每泊孤舟即有情。山色已随游子远, 水纹犹认主人清。恩如海岳何时报,恨似烟花触处生。 百尺风帆两行泪,不堪回首望峥嵘。
jiāng dōng xià duō chéng   měi zhōu yǒu qíng shān suí yóu yuǎn  
shuǐ wén yóu rèn zhǔ rén qīng ēn hǎi yuè shí bào   hèn shì yān huā chù chù shēng
bǎi chǐ fēng fān liǎng xíng lèi   kān huí shǒu wàng zhēng róng