龙眠行留别修颙禅师

宋代 郭祥正
桐乡山水天下名,龙眠气势如长城。重冈复岭跨三郡,磐压厚地攒青冥。 东南佛寺号投子,寺门洞启原无扃。雪峰三来道方契,凿井百尺穿重冰。 至今善利永不泯,辘轳夜转闻寒声。慈济玄谈载金刻,龟趺鳞甲光荧荧。 谁忧怪变碎以斧,半落崖下莓苔青。时移岁晚人事塞,高座窃据非真僧。 白云徒侣半凋落,泉石往往荒柴荆。我来抉弊眼除眯,颙自寿至人天迎。 随车贝叶五千卷,宝藏突兀同时成。张翁好施古亦少,助我福地还中兴。 老禅咒龙未三日,泉发石上吁可惊。晨厨千僧用无尽,琅玕引溜何泠泠。 城中客少民事简,屡携茗酌来煎烹。叩师玄关问至理,心地拂拭菱花明。 妙峰胜会岂殊此,迷即成凡随死生。明朝官满重回首,别师写作龙眠行。
tóng xiāng shān shuǐ tiān xià míng   lóng mián shì cháng chéng zhòng gāng lǐng kuà sān jùn pán   hòu zǎn qīng míng    
dōng nán hào tóu   mén dòng yuán jiōng xuě fēng sān lái dào fāng záo   jǐng bǎi chǐ chuān zhòng 穿 bīng    
zhì jīn shàn yǒng mǐn   lu zhuǎn wén hán shēng xuán tán zài jīn guī   lín jiǎ guāng yíng yíng    
shuí yōu guài biàn suì   bàn luò xià méi tái qīng shí suì wǎn rén shì sāi gāo   zuò qiè fēi zhēn sēng    
bái yún bàn diāo luò   quán shí wǎng wǎng huāng chái jīng lái jué yǎn chú yóng   shòu zhì 寿 rén tiān yíng    
suí chē bèi qiān juǎn   bǎo zàng tóng shí chéng zhāng wēng hào shī shǎo zhù   hái zhōng xīng    
lǎo chán zhòu lóng wèi sān   quán shí shàng jīng chén chú qiān sēng yòng jìn láng   gān yǐn liū líng líng    
chéng zhōng shǎo mín shì jiǎn   xié míng zhuó lái jiān pēng kòu shī xuán guān wèn zhì xīn   shì líng huā míng    
miào fēng shèng huì shū   chéng fán suí shēng míng cháo guān mǎn chóng huí shǒu bié   shī xiě zuò lóng mián xíng