龙门洞

宋代 陆游
我来香积寺,清晨历龙门。 孤峰撑苍昊,大壑裂厚坤。 古穴吹腥风,峭壁挂爪痕。 水浮石楠花,崖络菖蒲根。 横策意未餍,褰裳探其源。 绝境岂可名,恨我诗语烦。 须臾苍云合,便恐白雨翻。 东走得平野,万里扶桑暾。
lái xiāng   qīng chén lóng mén  
fēng chēng cāng hào   liè hòu kūn  
xué chuī xīng fēng   qiào guà zhǎo hén  
shuǐ shí nán huā   luò chāng gēn  
héng wèi yàn   qiān cháng tàn yuán  
jué jìng míng   hèn shī fán  
cāng yún   biàn 便 kǒng bái fān  
dōng zǒu píng   wàn sāng tūn