龙门呈心老

宋代 王之道
千山倚天高,一径穿云斜。忽然见楼阁,知是佛子家。 苍松老不死,夭矫如龙蛇。霜皮自鳞皴,风梢互槎牙。 幽花似薝卜,清绝不可加。过庭送好音,异哉碧鸰伽。 我来不忍去,一步三咨嗟。终当解冠裳,从师卧烟霞。
qiān shān tiān gāo   jìng chuān 穿 yún xié rán jiàn lóu   zhī shì jiā
cāng sōng lǎo   yāo jiǎo lóng shé shuāng lín cūn   fēng shāo chá
yōu huā shì zhān bo   qīng jué jiā guò tíng sòng hào yīn   zāi líng
lái rěn   sān jiē zhōng dāng jiě guān cháng   cóng shī yān xiá