龙门岑曙山

唐代 张潮
步沿东涧澹忘还,振衣复上岑曙山。山天书屋象大畜,习坎□□声潺潺。 飞湍喷雪白龙下,疑是银河九天挂。旋流萦绕花石潭,浮觞饮我清无价。 琼葩瑶草清人心,会仙更入西云深。仙人去后万花寂,跫然空谷犹遗音。 可怜岑曙閟奇绝,包括烟霞韬日月。龙门山水偶遭逢,颇似史迁探禹穴。 君不见燕喜天藏地设待人成,诛茅架阁向幽境,应见昌黎赏玩情。
yán 沿 dōng jiàn dàn wàng hái   zhèn shàng cén shǔ shān shān tiān shū xiàng chù   kǎn     shēng chán chán
fēi tuān pēn xuě bái lóng xià   shì yín jiǔ tiān guà xuán liú yíng rào huā shí tán   shāng yǐn qīng jià
qióng yáo cǎo qīng rén xīn   huì xiān gèng 西 yún shēn xiān rén hòu wàn huā   qióng rán kōng yóu yīn
lián cén shǔ jué   bāo kuò yān xiá tāo yuè lóng mén shān shuǐ ǒu zāo féng   shì shǐ qiān tàn xué
jūn jiàn yàn tiān cáng shè dài rén chéng   zhū máo jià xiàng yōu jìng   yīng jiàn chāng shǎng wán qíng