龙门

元代 乃贤
峥嵘龙门峡,旷古称险绝。疏凿非禹功,开辟自天设。 联冈疑路断,峭壁忽中裂。云蒸雨气暝,石触水声咽。 羸骖涉沟涧,执辔屡愁蹶。忆昔两羝羊,忿斗蛟龙穴。 暴雨忽倾注,淫潦怒奔决。人马多漂流,车轴尽摧折。 我行愁阴霾,惨惨情不悦。日落樵唱来,三叹肠内热。
zhēng róng lóng mén xiá   kuàng chēng xiǎn jué shū záo fēi gōng kāi   tiān shè    
lián gāng duàn   qiào zhōng liè yún zhēng míng shí   chù shuǐ shēng yàn    
léi cān shè gōu jiàn   zhí pèi chóu jué liǎng yáng fèn   dòu 忿 jiāo lóng xué    
bào qīng zhù   yín liáo bēn jué rén duō piāo liú chē   zhóu jǐn cuī shé    
xíng chóu yīn mái   cǎn cǎn qíng yuè luò qiáo chàng lái sān   tàn cháng nèi