龙龛龙集并序

明代 王恭
莲宇最高处,青萝隐丹梯。钟鸣海色动,四壁闻天鸡。 簝竹苍梧野翠分,石林阴洞未归云。香炉峰小开窗见,水乐声寒隔坐闻。 回风飒飒吹松栝,落日澄潭见毫发。龙眠水底呼不醒,千岁寒漦雨苔滑。 而我发遐想,兴来随所之。缘云踏鸟道,披荒上天池。 天池色映黄姑水,手接飞藤洗双耳,鬼谷仙源杳霭间,雁荡天台只如此。 望海亭中载酒来,石楠花气拂金杯。葛衣醉倒翻经榻,纱帽狂歌施食台。 龙龛法似心无垢,宴坐禅扉说空有。玄度难酬支遁词,凿齿曾于道安厚。 浮梁少尹欲朝天,群从相看惜别筵。遥想五云双阙下。 时时飞梦绕林泉。
lián zuì gāo chù   qīng luó yǐn dān zhōng míng hǎi dòng   wén tiān    
liáo zhú cāng cuì fēn   shí lín yīn dòng wèi guī yún xiāng fēng xiǎo kāi chuāng jiàn shuǐ   shēng hán zuò wén    
huí fēng chuī sōng guā   luò chéng tán jiàn háo lóng mián shuǐ xǐng qiān   suì hán chí tái huá    
ér xiá xiǎng   xīng lái suí suǒ zhī yuán yún niǎo dào   huāng shàng tiān chí    
tiān chí yìng huáng shuǐ   shǒu jiē fēi téng shuāng ěr   guǐ xiān yuán yǎo ǎi jiān   yàn dàng tiān tāi zhī  
wàng hǎi tíng zhōng zài jiǔ lái   shí nán huā jīn bēi zuì dǎo fān jīng shā   mào kuáng shī shí tái    
lóng kān shì xīn gòu   yàn zuò chán fēi shuō kōng yǒu xuán nán chóu zhī dùn záo   chǐ céng 齿 dào ān hòu    
liáng shǎo yǐn cháo tiān   qún cóng xiāng kàn bié yán yáo xiǎng yún shuāng què xià    
shí shí fēi mèng rào lín quán