龙集寺

明代 李攀龙
千林窥壑险,一径入云愁。峰落青莲色,灯悬白日幽。 香台高枕出,涧水闭门流。闻道群龙集,明珠自可求。
qiān lín kuī xiǎn   jìng yún chóu fēng luò qīng lián   dēng xuán bái yōu
xiāng tái gāo zhěn chū   jiàn shuǐ mén liú wén dào qún lóng   míng zhū qiú