豅豁岩

宋代 韩元吉
苍崖两分张,绝壁千丈起。 溪流忽奔注,万古相披靡。 跳波作惊雷,跬步清见底。 攀藤上巉岩,却立半空里。 几年天师庙,栏柱岌无址。 幽禽答远响,山花乱红蘤我业不知疲, 危栈劣容屣。同僚具壶觞, 脚软正须此。尘埃得遐瞩, 真赏契心耳。
cāng liǎng fēn zhāng   jué qiān zhàng  
liú bēn zhù   wàn xiāng  
tiào zuò jīng léi   kuǐ qīng jiàn  
pān téng shàng chán yán   què bàn kōng  
nián tiān shī miào   lán zhù zhǐ  
yōu qín yuǎn xiǎng   shān huā luàn hóng huā zhī  
wēi zhàn liè róng tóng liáo shāng    
jiǎo ruǎn zhèng chén āi xiá zhǔ    
zhēn shǎng xīn ěr