龙会遇雪

宋代 曹彦约
出门能几里,风雪故相随。 新岁自有巧,旧寒犹绝痴。 自天藏瓦砾,与客照须眉。 甲冷殊关念,丰年却在兹。
chū mén néng   fēng xuě xiāng suí  
xīn suì yǒu qiǎo   jiù hán yóu jué chī  
tiān cáng   zhào méi  
jiǎ lěng shū guān niàn   fēng nián què zài