龙凤茶寄照觉禅师

宋代 黄裳
有物吞食月轮尽,凤翥龙骧紫光隐。雨前已见纤云从,雪意犹在浑沦中。 忽带天香堕吾箧,自有同干欣相逢。寄向仙庐引飞瀑,一簇蝇声急须腹。 禅翁初起宴坐间,接见陶公方解颜。颐指长须运金碾,未白眉毛且须转。 为我对啜延高谈,亦使色味超尘凡。破闷通灵此何取,两腋风生岂须御。 昔云木马能嘶风,今看茶龙解行雨。
yǒu tūn shí yuè lún jǐn   fèng zhù lóng xiāng guāng yǐn qián jiàn xiān yún cóng   xuě yóu zài hún lún zhōng
dài tiān xiāng duò qiè   yǒu tóng gàn xīn xiāng féng xiàng xiān yǐn fēi   yíng shēng
chán wēng chū yàn zuò jiān   jiē jiàn táo gōng fāng jiě yán zhǐ cháng yùn jīn niǎn   wèi bái méi mao qiě zhuǎn
wèi duì chuài yán gāo tán   shǐ 使 wèi chāo chén fán mèn tōng líng   liǎng fēng shēng
yún néng fēng   jīn kàn chá lóng jiě xíng