龙多仙

宋代 刘望之
金船载山知有无,大千浮空佛所书。 何人夜继海山臂,一手挈置西南隅。 白虹发晴涪水现,翠凤下晓巴山趋。 亮哉何邦实有此,但恐□舞皆凡姝。 已从上头收浩荡,更著幽处藏萦纡。 冯仙观中柏摩月,静老岩下泉跳珠。 霜荷千树小雨暗,野竹万个秋风□。 石囷□不了岁事,丹灶肯为凡人炉。 惜无数桃出山崦,来藉芳草开春壶。 从来山僧野道士。畏客誓不荒榛芜。 问谁结屋据雄会,邑中令君秦大夫。 此郎平生眼如鹘,视此亦足知远园。 挽衣留客来置酒,要看碧浪摧天吴。 我亦为渠脚力轻,拄杖插到青云孤。 酒酣抚槛叫落日,共闵此世真区区。 真须举臂游汗漫,莫向人间堕履凫。
jīn chuán zài shān zhī yǒu   qiān kōng suǒ shū  
rén hǎi shān   shǒu qiè zhì 西 nán  
bái hóng qíng shuǐ xiàn   cuì fèng xià xiǎo shān  
liàng zāi bāng shí yǒu   dàn kǒng   jiē fán shū  
cóng shàng tou shōu hào dàng   gèng zhù yōu chù cáng yíng  
féng xiān guān zhōng bǎi yuè   jìng lǎo yán xià quán tiào zhū  
shuāng qiān shù xiǎo àn   zhú wàn qiū fēng    
shí qūn   liǎo suì shì   dān zào kěn wèi fán rén  
shù táo chū shān yān   lái fāng cǎo kāi chūn  
cóng lái shān sēng dào shì wèi shì huāng zhēn    
wèn shuí jié xióng huì   zhōng lìng jūn qín dài  
láng píng shēng yǎn   shì zhī yuǎn yuán  
wǎn liú lái zhì jiǔ   yào kàn làng cuī tiān  
wèi jiǎo qīng   zhǔ zhàng chā dào qīng yún  
jiǔ hān kǎn jiào luò   gòng mǐn shì zhēn  
zhēn yóu hàn màn   xiàng rén jiān duò